Satwik Rankireddy trải lòng đầy cay đắng về sự thờ ơ của người hâm mộ Ấn Độ với cầu lông sau chức vô địch lịch sử Thomas Cup 2022.
Satwik Rankireddy nghẹn lòng: “Tôi không muốn con mình theo nghiệp cầu lông”
Trong ánh hào quang của những danh hiệu quốc tế, ít ai biết rằng phía sau đó lại là nỗi cô đơn và cảm giác bị lãng quên của chính những vận động viên đã làm rạng danh quốc gia.
Mới đây, làng cầu lông thế giới chấn động trước những chia sẻ đầy cay đắng của Satwiksairaj Rankireddy và Chirag Shetty — cặp đôi nam hàng đầu của Ấn Độ — trong cuộc phỏng vấn với The Indian Express.
Đằng sau những chiến thắng lịch sử, những chiếc huy chương và tiếng reo hò trên sân đấu, hóa ra các tay vợt cầu lông Ấn Độ vẫn đang phải chiến đấu với một “đối thủ” khác: sự thờ ơ của chính quê hương mình.
Khi những người hùng trở thành “người vô hình”

Satwik vốn nổi tiếng là một người ít nói, hiếm khi công khai chỉ trích hay than phiền. Nhưng lần này, anh quyết định lên tiếng vì cảm thấy cần phải có ai đó nói ra thực tế mà nhiều VĐV đang phải chịu đựng.
Theo lời tay vợt sinh năm 2000, “giọt nước tràn ly” xảy ra sau khi đội tuyển cầu lông Ấn Độ làm nên lịch sử với chức vô địch Thomas Cup 2022.
Đó là danh hiệu mang ý nghĩa cực lớn với thể thao Ấn Độ. Họ đánh bại hàng loạt cường quốc để lần đầu tiên bước lên đỉnh thế giới ở nội dung đồng đội nam.
Thế nhưng, khoảnh khắc trở về quê nhà lại hoàn toàn trái ngược với những gì các tay vợt tưởng tượng.
Sau chuyến bay kéo dài hơn 7 tiếng từ Đức về Hyderabad, các tuyển thủ bước xuống sân bay trong bộ áo khoác đội tuyển quốc gia với niềm tự hào và cảm xúc vỡ òa.
Nhưng thứ chờ đợi họ chỉ là sự lạnh nhạt.
“Không ai đến hỏi chúng tôi là ai hay vừa giành được thành tích gì,” Satwik kể lại.
“Người xung quanh chỉ quan tâm đến cricket, IPL hay chính trị.”
Hình ảnh khiến Satwik đau lòng nhất
Điều khiến Satwik ám ảnh nhất không phải việc bản thân bị ngó lơ, mà là khoảnh khắc chứng kiến những đàn anh từng cống hiến cả sự nghiệp cho cầu lông Ấn Độ như H.S. Prannoy, Kidambi Srikanth hay Dhruv Kapila lặng lẽ đứng đặt taxi để tự về nhà.
Không có đám đông chào đón.
Không có người hâm mộ reo hò.
Cũng chẳng có sự công nhận nào dành cho những người vừa viết nên lịch sử.
Dòng người tại sân bay cứ thế đi ngang qua họ như những “người vô hình”.
Đó là hình ảnh khiến Satwik đau đớn nhất.
“Phải làm nội dung nhảm mới nổi tiếng?”
Từ trải nghiệm đó, Satwik Rankireddy đặt ra câu hỏi khiến nhiều người phải suy ngẫm:
“Phải chăng bây giờ cứ làm điều tiêu cực, tạo drama hay sản xuất nội dung nhảm nhí thì mới nổi tiếng?”
Anh cho rằng mạng xã hội hiện nay đang quá dễ dãi với những nội dung vô bổ, trong khi các vận động viên thực sự phải đánh đổi sức khỏe, thời gian và cả tuổi trẻ để thi đấu lại không nhận được sự quan tâm tương xứng.
Theo Satwik Rankireddy, điều mà các VĐV cần đôi khi rất đơn giản.
“Chúng tôi không cần thêm tiền thưởng hay đặc quyền gì lớn lao.”
“Chỉ cần một đứa trẻ chạy đến nói rằng: ‘Anh đánh hay quá’ hoặc xin chụp một bức hình thôi… như vậy cũng đủ khiến chúng tôi hạnh phúc rồi.”
Đó không phải sự đòi hỏi danh tiếng, mà chỉ là mong muốn được ghi nhận sau những hy sinh thầm lặng.
Áp lực từ chính người hâm mộ
Không chỉ phải đối mặt với sự thờ ơ, các tay vợt cầu lông Ấn Độ còn chịu áp lực khắc nghiệt từ mạng xã hội.
Satwik Rankireddy nhắc lại câu chuyện xảy ra tại Giải vô địch đồng đội châu Á hồi tháng 2 tại Trung Quốc.
Khi đó, anh buộc phải rút lui sau 3 trận đấu để trở về chịu tang cha.
Tuy nhiên, thay vì sự cảm thông, nhiều người lại chỉ trích anh dữ dội trên mạng xã hội.
“Họ nói tôi bỏ mặc đội tuyển quốc gia giữa chừng.”
Những bình luận độc hại ấy trở thành vết thương tinh thần kéo dài suốt nhiều tháng.
Trong thế giới thể thao đỉnh cao, áp lực thi đấu vốn đã khổng lồ. Nhưng đôi khi, áp lực từ dư luận còn khiến các VĐV kiệt quệ hơn cả thất bại trên sân đấu.
Satwik Rankireddy: “Tôi không muốn con mình theo nghiệp cầu lông”
Có lẽ câu nói gây ám ảnh nhất trong bài phỏng vấn chính là lời thừa nhận của Satwik với đàn anh H.S. Prannoy:
“Tôi sẽ không để con mình theo nghiệp cầu lông.”
Đó là câu nói chứa đầy sự bất lực của một VĐV từng đứng trên đỉnh thế giới nhưng lại không cảm nhận được tình yêu tương xứng từ xã hội.
Dù chính phủ hay liên đoàn có đầu tư tốt đến đâu, Satwik tin rằng điều quan trọng nhất vẫn là “văn hóa cổ vũ thể thao”.
Nếu người hâm mộ chỉ quan tâm đến cricket, còn những môn thể thao Olympic khác tiếp tục bị xem nhẹ, thì Ấn Độ vẫn còn rất xa mới trở thành một cường quốc thể thao thực sự.
Câu chuyện không chỉ của riêng Ấn Độ
Những chia sẻ của Satwik nhanh chóng tạo nên làn sóng tranh luận lớn trong cộng đồng cầu lông quốc tế.
Bởi thực tế, đây không chỉ là câu chuyện riêng của Ấn Độ.
Ở rất nhiều quốc gia, các VĐV của những môn thể thao ít truyền thông vẫn đang phải âm thầm chiến đấu trong sự thiếu quan tâm từ công chúng.
Họ dành cả thanh xuân để đại diện quốc gia, nhưng đôi khi lại không nhận được sự công nhận xứng đáng.
Và có lẽ, điều khiến một VĐV hạnh phúc nhất không phải là tiền bạc hay danh hiệu.
Mà đơn giản chỉ là cảm giác những nỗ lực của mình thực sự được nhìn thấy.
Truy cập Website Thế Giới Cầu Lông để cập nhật những tin tức và sản phẩm mới nhất.



Khuyến mại
Vợt cầu lông
Giày cầu lông
Bao vợt cầu lông
Phụ kiện cầu lông
Hỗ trợ chấn thương
Quần áo cầu lông
Thế giới Pickleball
Hàng cũ trao đổi
Hàn vợt cầu lông
Tin tức cầu lông
Liên hệ